Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Việt Nam được lợi gì từ sau hội kiến Barack Obama – Trương Tấn Sang ?

Nhà báo Phạm Chí Dũng

Bài đăng : Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 
Sau chuyến công du Hoa Kỳ rất được dư luận chờ đợi của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, đặc biệt là sau cuộc hội đàm với Tổng thống Mỹ Barack Obama ngày 25/07/2013, liệu Việt Nam có thu được lợi ích gì hay không ? Đó là câu hỏi RFI Việt ngữ đã đặt ra cho nhà báo tự do, tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh.
Nhà báo Phạm Chí Dũng_TP Hồ Chí Minh
(15:49)

RFI : Thân chào nhà báo Phạm Chí Dũng, rất cảm ơn anh đã nhận trả lời phỏng vấn. Theo anh thì kết quả cuộc gặp gỡ giữa ông Barack Obama và Trương Tấn Sang có đáng lạc quan như báo chí chính thức ở Việt Nam mô tả?

Nhà báo Phạm Chí Dũng: Hầu như rõ ràng, bầu nhiệt huyết ẩn chứa nhiều động cơ mà Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mang tới Nhà Trắng đã bị lạnh giá bởi thái độ lạnh lẽo không che giấu của Tổng thống Obama. Mọi chuyện bắt đầu từ quá ít sắc màu ở sân bay của xứ Cờ hoa. Sau đó, đến bữa ăn trưa với Ngoại trưởng Mỹ cùng những lời lẽ xã giao thừa thãi quá khứ nhưng thiếu vắng tương lai. Và cuối cùng, thể diện một nhà nước Việt Nam trên đường đến Mỹ đã thể hiện qua những phút trao đổi với báo chí của hai nguyên thủ quốc gia, sau cuộc đối thoại chính thức trong phòng kín.

Bất chấp vẻ trịnh trọng cùng điệu bộ cứng nhắc cho gương mặt một chính khách mang kiểu cách chuyên nghiệp mà giới quan sát rất dễ nhận ra, sắc diện của ông Trương Tấn Sang vẫn như toát lên một thất vọng thầm kín.


Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã đạt được hầu như trọn vẹn các mục tiêu của ông trong cuộc hội kiến với người đồng cấp Obama. Chỉ có điều, đạt được tất cả, mà trong thực chất không có bất cứ một mục tiêu nào được cụ thể hóa cũng là một tâm trạng xuống cấp cho mối quan hệ giữa hai nước.

Tất cả vẫn chỉ là những lời hứa hẹn, không hơn không kém. Một kịch bản lạc quan hoặc tương đối lạc quan mà Hà Nội mang đến Mỹ, với kỳ vọng sẽ mở lối những thỏa thuận bằng hình thức văn bản - dù chỉ là văn bản thỏa thuận khung - rốt cuộc đã chưa được hoàn chỉnh khâu đạo diễn. Ngoài bản tuyên bố chung như một thủ tục không thể thiếu sau cuộc gặp của các nguyên thủ quốc gia, đã không hề hé lộ một thỏa thuận chi tiết nào về TPP – điều mà Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam mong ngóng nhất, và về hành động hỗ trợ được cụ thể hóa của Hoa Kỳ đối với bầu không khí an ninh vẫn bị “người lạ” xâm hại tại khu vực Biển Đông. Quá rõ, kết quả đó là quá ít ỏi so với hàng chục văn bản thỏa thuận hợp tác mà ông Sang lập tức nhận được từ “người lạ” Tập Cận Bình ngay trong một chuyến đi rất chóng vánh đến Bắc Kinh.

Một chuyên gia đã bình luận một cách hài hước rằng thực ra giữa Mỹ và Việt Nam không cần đến một văn bản thỏa thuận nào nữa, bởi tất cả đều đã được thuận thảo ở Bắc Kinh.

Cũng đáng thất vọng không kém đối với giới ngoại giao Việt Nam là đã không hề có một từ ngữ “chiến lược” nào được trám vào cụm từ “đối tác toàn diện”. Rốt cuộc, Hà Nội đã không bổ khuyết được con tem Cờ hoa vào bộ sưu tập tham vọng đến mức vô lý của mình.

RFI : Theo anh thì tại sao phía Mỹ né tránh từ “chiến lược”? Điều này có làm ảnh hưởng đến những hứa hẹn về hợp tác quân sự có từ năm 2011?

Trong toàn bộ phát ngôn của mình trước báo chí, người Mỹ đã không một lần nhắc đến từ “chiến lược” trong câu chuyện đối tác. Mà nếu không phải chiến lược, thì chỉ còn lại những vấn đề thuộc về chiến thuật.
Có lẽ đó cũng là lý do vì sao trước cuộc gặp Obama - Sang, một quan chức Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là ông Danny Russel, người vừa chính thức nhậm chức Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Đông Á – Thái Bình Dương, đã cho rằng Việt Nam có một vị trí “gần sát trung tâm của chiến lược tái cân bằng” qua châu Á.

Rất có thể, Hà Nội đã bỏ lỡ một cơ hội đáng giá từ sáu năm trước. Nếu trong cuộc gặp Triết - Bush vào năm 2007, Việt Nam đã có cơ hội để trở thành một “trung tâm” trong chính sách châu Á của Mỹ, dù rằng Washington chưa quyết định “xoay trục” vào thời điểm đó, có lẽ mọi chuyện đã không ngổn ngang như bây giờ.

Giờ đây, trong mục “quốc phòng và an ninh” của bản tuyên bố chung Việt - Mỹ, người ta chỉ đọc thấy nội dung “Hai nhà lãnh đạo bày tỏ sự hài lòng đối với Bản ghi nhớ về thúc đẩy hợp tác quốc phòng song phương ký năm 2011 và tái khẳng định cam kết triển khai đầy đủ Bản ghi nhớ”. Vậy, câu hỏi cần đặt ra là nếu như từ năm 2011 đến nay mà ngay cả một bản ghi nhớ còn không thể triển khai được thành một hoạt động chi tiết nào đấy, thì còn nói gì cho những việc tiếp theo?

Hiểu theo ẩn ý của người Mỹ, Việt Nam vào lúc này chỉ còn là một diễn viên phụ trên sân khấu mà không còn ở vị trí tâm điểm nữa.

Có vẻ như không khác mấy tinh thần của bản ghi nhớ về hợp tác quân sự vào năm 2011, bản tuyên bố chung Việt - Mỹ lần này chỉ đề cập một cách chung nhất đến việc “hợp tác hàng hải”, thay vì nhiệm vụ song phương về bảo vệ chủ quyền biển đảo cho Việt Nam.

RFI: Còn về Hiệp định đối tác thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP) ?

Đây là một vấn đề lớn. Đến nay, Việt Nam đã qua đến 18 vòng đàm phán TPP, nhưng xem ra mọi chuyện vẫn chưa đi đến đâu. Trước cuộc gặp Sang - Obama, một số tờ báo Đảng đã tỏ ra rất hy vọng con thuyền kinh tế Việt Nam đang chuẩn bị “thẳng tiến ra biển lớn” bằng vào tư thế gần như đương nhiên được chấp thuận tham gia vào TPP, ứng với “những ưu thế của Việt Nam”. Thế nhưng, điều mà giới chức Đảng và Chính phủ ở Việt Nam dường như không lường trước là mặc dù cho rằng cuộc gặp Obama - Sang là “cơ hội lịch sử”, song đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam là David Shear cũng không quên nhắc lại một hàm số tỉ lệ nghịch khi đề cập đến chủ đề nhân quyền ở Việt Nam: “Hoa Kỳ có ưu thế để nêu ra vấn đề đó”.

Kết quả là, không mấy ngạc nhiên là viễn cảnh Việt Nam tham dự vào bàn tiệc TPP đã chỉ được Tổng thống Obama hứa hẹn “sẽ thông qua sớm nhất vào cuối năm 2013”. Không có bất kỳ một hứa hẹn nào và cũng không có bất kỳ một biên bản hay văn bản thỏa thuận nào. Điều đó cũng có nghĩa là như nhận định của ông Ernest Z. Bower, cố vấn cao cấp và cũng là giám đốc Chương trình Đông Nam Á của Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế Hoa Kỳ, lộ trình thủ tục TPP dành cho Việt Nam còn phải phụ thuộc vào Quốc hội Hoa Kỳ - cơ quan có vai trò thông qua vấn đề này vào năm 2014. Và nếu mọi chuyện thuận lợi, con thuyền kinh tế Việt Nam chỉ thật sự “tiến ra biển lớn” sau hai năm nữa.

RFI: Anh nhận xét như thế nào về thái độ của phía Mỹ khi đón tiếp ông Trương Tấn Sang?

Hơn ai hết, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có lẽ đã thấm cảm tính “chiến thuật” ngay từ buổi đón tiếp ông được thực hiện ở sân bay Andrew ở thủ đô Washington.

Một lời bình trên mạng đã chua chát: Cần phải làm cho người Mỹ bẽ mặt nếu Obama đến Việt Nam. Khi đó, Việt Nam sẽ đón tiếp Tổng thống Mỹ ở sân bay Nội Bài theo nghi thức dùng đại sứ, nhưng không phải đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ mà là đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc.

Không đại bác, không thảm đỏ, không đội danh dự… Những nghi lễ quá đỗi thông thường mà hai viên chức thuộc cấp đại sứ như David Shear và Marshall – vốn chưa từng được xem ngang hàm với bất kỳ một Thứ trưởng Ngoại giao nào - tạo ra, là quá xa vời với thực tế mà lãnh tụ đảng đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi được phía Mỹ đón tiếp trước chuyến đi Washington của ông Sang không quá lâu.

Sự chênh biệt lộ liễu như thế lại càng như được gia cố bởi thái độ quá “hồn nhiên” của Tổng thống Obama trong buổi hai nguyên thủ phát ngôn với báo chí sau cuộc họp chính thức. Rất ít khi nhìn thẳng vào người đối thoại và có vẻ còn quan tâm đến người phiên dịch yếu đẳng cấp của mình nhiều hơn, tâm tưởng của Tổng thống Mỹ như lắng vào một chốn xa xôi nào đó.

Tảng băng Washington cũng bởi thế đang tỏa hơi lạnh giá của nó vào những cố gắng đầy dụng ý của Hà Nội. Bất chấp nhiều “kiến nghị” của chính giới Việt Nam từ nhiều năm qua, cuộc gặp Obama - Sang vừa qua đã không có một thỏa thuận nào về việc Hoa Kỳ bỏ cấm vận bán vũ khí sát thương cho Việt Nam.

RFI: Nhưng vẫn còn một kết quả mang tính động viên là Tổng thống Omama hứa sẽ đến thăm Việt Nam. Anh có bình luận gì về hứa hẹn này so với chuyến thăm Miến Điện của ông Obama vào năm ngoái?

Lời hứa hẹn có tính an ủi duy nhất đến từ Obama chỉ là “sẽ cố gắng” với một chuyến thăm đáp lễ Việt Nam vào thời gian cuối nhiệm kỳ thứ hai của vị tổng thống này. Mà nhiệm kỳ của Obama sẽ kết thúc vào đầu năm 2017, tức còn đến gần bốn năm nữa cho “cố gắng” của ông. Nhưng liệu người Việt Nam có đủ kiên nhẫn để chờ được đến thời điểm đó?

Thời gian bốn năm có thể là quá lâu đối với các chính khách mang tâm trạng đầy nôn nóng của Việt Nam, nhưng có thể sẽ là đơn giản hơn nếu nhìn vào một bài học tiền lệ ở Miến Điện – đất nước chỉ bị ngăn cách với Việt Nam bởi chưa đầy một trăm cây số đường biên giới với Trung Quốc. Chỉ sau hai năm tiến hành cải cách chính trị và phóng thích tù nhân lương tâm, Miến Điện đã lần đầu tiên đón tiếp ông Barack Obama tại đất nước nghèo khó vì nạn quân phiệt thâm niên này. Tiếp theo đó là câu chuyện Câu lạc bộ Paris, Nhật Bản, Na Uy và Quỹ Tiền tệ Quốc tế xóa nợ đến 6 tỉ USD cho quốc gia này. Và sau đó nữa, làn sóng đầu tư của nhiều quốc gia trên thế giới dồn dập ập vào Miến Điện, đưa đất nước này trở thành một tâm điểm thật sự quyến rũ.

Với bài học quá gần gũi từ Miến Điện, tất cả đang nằm trong tay Hà Nội, nếu họ muốn thế.

RFI: Liệu Hà Nội có thực tâm muốn tạo ra sự quyến rũ cho mình bằng một động thái thay đổi nào đó, chẳng hạn như nhân quyền?

Ngay trước cuộc gặp Obama - Sang, chủ đề nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam đã được hối thúc một cách mạnh mẽ bởi nhiều tổ chức và nghị sĩ ở Mỹ. Nhưng sau cuộc gặp trên, chủ đề này đã được mô tả “vẫn cách biệt, nhưng sẽ thu hẹp”. Vậy thực chất của vấn đề tranh cãi này là như thế nào?

Dù cho tới nay những tin tức từ phòng họp kín giữa Obama và Trương Tấn Sang vẫn chưa lọt ra ngoài, và cũng chưa có thông tin nào xác nhận thái độ dứt khoát của Tổng thống Mỹ đối với việc đặt lên bàn đàm phán điều kiện nhân quyền ở Việt Nam, nhưng hoạt động hỗ trợ quân sự của Hoa Kỳ ở khu vực Biển Đông của Việt Nam cũng chưa thấy tăm hơi nào được cụ thể hóa.

Hiểu cách khác, so với thời điểm mở ra Hiệp định thương mại Việt - Mỹ vào năm 2001 và năm 2006 khi khai thông cơ chế WTO, vào lúc này người Mỹ đã không còn chấp nhận trả giá cao cho một sự đánh đổi nữa. Không phải vì lợi ích chiếm lĩnh vị trí quân sự ở Biển Đông trong chiến lược xoay trục sang Đông Nam Á của mình và triển vọng tiết giảm kinh phí quân sự mà Hoa Kỳ dễ dàng chấp thuận một sự đổi chác “khép lại quá khứ, hướng đến tương lai” với Việt Nam như khẩu hiệu đã hô hào quá nhiều trong dĩ vãng.

Dĩ vãng ấy - lẽ ra cần được Hà Nội bày tỏ lòng chân thành của mình từ năm 2007, trong chuyến đi Washington của người tiền nhiệm Nguyễn Minh Triết. Nhưng thật đáng tiếc, Hà Nội đã bỏ mất một cơ hội để biến lời cam kết thành hành động cụ thể. Những hứa hẹn của họ về vấn đề nhân quyền đã không còn nằm trong ước vọng và kỳ vọng của giới phản biện dân chủ muốn có đổi mới ở quốc gia này.

Thay vào đó và kể từ ngày được tham gia vào danh mục WTO cũng như được loại khỏi danh sách CPC về các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về nhân quyền và tôn giáo, Việt Nam lại bị phương Tây đánh giá như quốc gia đứng thứ hai trên thế giới, sau Trung Quốc, có số tù nhân chính trị bị giam cầm đông nhất. Nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế đã thống kê là vào năm 2013, con số này đã lên đến ít nhất 40 người, bằng cả hai năm 2011 và 2012 cộng lại.

Đường biểu diễn nhân quyền như thế chắc hẳn là lời giải thích xác đáng cho thái độ băng giá của Washington trong cuộc gặp Obama – Sang vừa qua.

RFI: Hồi tháng Hai, khi đại sứ Liên hiệp châu Âu ở Việt Nam gặp riêng một số quan chức Việt về vấn đề nhân quyền, Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đã nói: “Chúng tôi hiểu, nhưng hãy cho chúng tôi thời gian”. Liệu ông Sang cũng có cùng cách nghĩ như thế?

Trong một số trường hợp, ông Sang có thể là người có ứng biến mau lẹ và có thể thích nghi với ngữ cảnh mới.

Nhiệt kế Hà Nội đang nóng lên một cách bất thường kể từ Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10/2012, nhưng lại đang hạ thấp đột ngột sau khi diễn ra Hội nghị trung ương 7 và đặc biệt sau chuyến đi Bắc Kinh của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Trong cuộc gặp ở Washington vừa qua, hóa ra cử chỉ có ý nghĩa nhất lại thuộc về Trương Tấn Sang khi ông trao cho phía Mỹ bản sao của ông Hồ Chí Minh gửi Tổng thống Harry Truman, vào năm 1946 - thời của tình cảm bất vụ lợi nhất giữa hai nước và Mỹ còn chưa can thiệp vào Việt Nam.

Chiếu theo nội dung này và căn cứ vào ngữ cảnh được tái hiện của nó trong phòng Bầu dục, người ta có thể suy ra: thay thế cho “người Pháp” trong bức thư cách đây gần bảy chục năm là nhân vật “người Trung Quốc” ở thì hiện tại.

Thế nhưng giới phân tích chính trị có vẻ ngạc nhiên về cử chỉ này. Liệu điều này tượng trưng cho lòng chân thành, nương cậy vào Mỹ, thuyết phục tình cảm của người Mỹ? Hay đó chỉ là một động tác ngoại giao thuần túy và vô nghĩa?

Tất cả vẫn đang tùy thuộc vào một thành tâm chính trị nào đó từ phía Hà Nội. Nếu nhiệt kế của Hà Nội vẫn bất thường như những năm trước và đặc biệt bất thường trong hai năm qua, không có gì bảo đảm là bản tuyên bố chung Việt – Mỹ sẽ trở thành cứu cánh cho những nỗ lực của tập thể Bộ Chính trị và của cả những cá nhân trong đó. Việt Nam sẽ bị mắc kẹt ngay trong thế “cân bằng chính trị” mà họ đã cố gắng giương ra.

RFI: Phải chăng nền chính trị Việt Nam đang ở ngã ba đường?

Rất có thể đang và sẽ là ngã ba đường. Không giải quyết được vô số khó khăn về kinh tế, chính thể cầm quyền ở Việt Nam có nhiều khả năng phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng xã hội toàn diện, rất sâu sắc và đầy biến động khó lường – điều chưa từng có từ thời điểm năm 1975. Cuộc khủng hoảng đó còn có thể dẫn tới hệ quả một sự thay đổi về chính trị mà chính Đảng cầm quyền không mong muốn, trong không bao lâu nữa.

Không làm tan chảy được tảng băng Washington trong bối cảnh mối đe dọa từ phương Bắc trở nên quá nguy hiểm đối với vận mệnh dân tộc, chính Đảng cầm quyền ở Việt Nam sẽ phải thúc thủ ở ngã ba đường đối ngoại, trong khi nội trị hoàn toàn không yên ấm.

Giờ đây, Washington đang trông đợi vào những gì mà Hà Nội sẽ làm vào những tháng ngày tới.

RFI: Như vậy theo anh Hà Nội có thể làm gì cho những tháng tới đây? 

“Làm gì?” luôn là một câu hỏi dằng dai và cũng là là tựa đề một tác phẩm của lãnh tụ vô sản Vladimir Ilitch Lenin vào thời trước Cách mạng tháng Mười Nga. Cần và phải bắt buộc làm gì để có thể làm tan chảy tảng băng Washington như vẫn còn nguyên vẹn hình thể?

Và phải bắt đầu từ đâu? Cải cách kinh tế hay cải cách chính trị? Nếu không có cả hai thứ cải cách này thì phải chăng “thoát Trung” là một lối thoát khả dĩ?

Hoặc nếu cải cách chính trị không nằm trong từ điển của chế độ thì liệu TPP cùng nhân quyền có được đưa vào cuốn từ điển đó?

Tất cả đều như móc xích với nhau, và móc xích với sự tồn vong của Hà Nội.

Cuộc hội kiến ở Washington thật ra không đáng để quá thất vọng. Người Mỹ đã hé mở cánh cửa, vấn đề là người Việt Nam có đủ tự trọng và bản lĩnh để bước qua cánh cửa đó hay không.

Bản lĩnh của chính khách Việt lại phụ thuộc phần lớn vào việc ai sẽ là người dám làm và dám chịu trách nhiệm.

Theo thói quen của người Việt, tập thể quyết định và cũng là tập thể chịu trách nhiệm, nhưng mọi chuyện cũng vì thế có thể bê trễ hơn nhiều. Còn nếu khác đi, một cá nhân nào đó có thể trở thành nhân tố đột biến để lợi dụng quỹ thời gian còn rất hạn hẹp chăng?

Mọi chuyện đang nằm gọn trong tay chính khách Việt, mà vấn đề của chính khách Việt trong thời gian tới dường như lại tùy thuộc vào chuyện “ai còn ai mất”.

RFI : Xin chân thành cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng về cuộc trao đổi hôm nay.

LS Trần Vũ Hải : Phiên tòa Đoàn Văn Vươn vi phạm thủ tục tố tụng hình sự

Bài đăng : Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013

Sau phiên xử phúc thẩm hôm qua 30/07/2013 của Tòa án Nhân dân Tối cao tại Hải Phòng, các ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý đã bị y án năm năm tù vì tội giết người. Hai người còn lại là Đoàn Văn Sịnh và Đoàn Văn Vệ được giảm án đôi chút.

Trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ hôm nay, luật sư Trần Vũ Hải đã cho biết những nhận định về phiên tòa này:
Luật sư Trần Vũ Hải - Hà Nội
(11:01)

RFI : Kính chào luật sư Trần Vũ Hải, rất cám ơn luật sư đã nhận trả lời phỏng vấn. Luật sư thấy thế nào về phiên tòa phúc thẩm xử ông Đoàn Văn Vươn và những người thân ? 

Luật sư Trần Vũ Hải : Trước hết chúng tôi cũng ghi nhận là phiên tòa này đã có giảm án cho hai bị cáo không có vai trò quan trọng nào trong vụ án này, đó là các bị cáo Đoàn Văn Vệ và Đoàn Văn Sịnh. Mặc dù không phải là luật sư bào chữa cho họ, cá nhân tôi cho rằng hai người này cần phải được tuyên vô tội.


Riêng đối với bốn bị cáo mà tôi tham gia bào chữa là vợ chồng ông bà Đoàn Văn Vươn & Nguyễn Thị Thương, Đoàn Văn Quý và Phạm Thị Báu, đã không được tòa án thay đổi về tội danh và mức hình phạt. Các bị cáo không tán thành việc này, tỏ ra rất bức xúc và cũng đang đề nghị chúng tôi tiếp tục khiếu nại lên các cấp khác của Việt Nam.

RFI : Luật sư thấy bản án có những gì bất hợp lý ? Theo như anh em ông Đoàn Văn Vươn, thì việc chống lại đoàn cưỡng chế chỉ là hành động bất đắc dĩ ?

Trong vụ án này, nguyên nhân, động cơ hành động của các bị cáo là gì ? Thực sự có động cơ giết người hay không, hay là có động cơ khác ? Tòa nói động cơ của các bị cáo là muốn chuyển việc tranh chấp hành chính dân sự sang vụ án hình sự. Nhưng chúng tôi nói rằng Viện Kiểm sát cần phải nói rõ hơn vấn đề này.

Động cơ chính là do uất ức chính quyền địa phương Tiên Lãng trong việc thu hồi đất. Mặc dù họ đã khiếu nại, khởi kiện, tố cáo theo đúng luật, nhưng mà chính quyền huyện Tiên Lãng tìm mọi cách chối bỏ, lảng tránh. Thậm chí họ cho rằng còn lừa họ, nuốt cam kết khi họ rút đơn khởi kiện ở tòa án hành chính, tức là rút kháng cáo.

Chỉ mấy tháng sau, chính quyền đã ra quyết định cưỡng chế và thu hồi đất của các bị cáo này, nên họ rất bức xúc. Ngay cả quyết định cưỡng chế thì họ cũng đã khiếu nại ngay, đưa tận tay ông chủ tịch, nhưng mà chính quyền cũng không đếm xỉa đến khiếu nại này. Họ đã tìm mọi phương tiện, mọi vũ khí pháp lý một cách hòa bình nhưng không được, và họ buộc lòng phải chống trả.

Nhưng sự chống trả này chủ yếu là gây tiếng vang để chính phủ biết đến, giải tỏa nỗi oan ức của họ. Ông Vươn là cựu chiến binh trong ngành công binh, có kinh nghiệm về súng đạn và thuốc nổ, nên ông đã hướng dẫn ông Đoàn Văn Quý cách sử dụng đạn, cách cài thuốc nổ và bình gaz, mà theo như ông nói là để cảnh báo các lực lượng cưỡng chế, và phải đảm bảo tính mạng của các chiến sĩ không bị ảnh hưởng.

Bằng chứng là các kíp nổ của ông, ông đã chia lượng thuốc nổ rất không đáng kể. Cái này có giám định của khoa học hình sự, cho rằng không thể kết luận được là có gây sát thương hay không. Và thực tế khi nổ chỉ cách các chiến sĩ mấy mét thôi, cái bình gaz bay lên trời nhưng lại rơi xuống đầm chứ không rơi vào các chiến sĩ.

Tức là ông Vươn đã tính toán để làm thế nào đó, tuy nổ nhưng chỉ mang tính cảnh báo, không gây hại đến sức khỏe và tính mạng của những người thuộc lực lượng cưỡng chế. Và thực tế đã xảy ra như vậy.

RFI : Thưa luật sư, nếu kết quả giám định không rõ thì làm sao có thể buộc một tội danh nặng nề là giết người ?

Chúng tôi xin nói tiếp. Về khẩu súng hoa cải thì anh Vươn trước đây có sẵn một khẩu, và có ba loại đạn : 2 mm, 3,5 mm và 8,5 mm. Trong đó loại đạn 8,5 mm là loại đạn có tầm sát thương lớn dùng để bắn thú, còn loại nhỏ - 2 và 3,5 mm dùng để bắn chim. Anh biết rằng hai loại này sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng người khác nếu bắn với tầm từ 10 mét trở lên. Và nếu ở tầm từ 30 mét trở lên thì thậm chí không gây đến cả thương tích.

Anh cũng đã có bố trí, ban đầu là rải rơm để mà cảnh báo. Sau đó là hàng rào, cũng để thể hiện là không hoan nghênh cái đoàn này. Tiếp nữa là cho nổ, thì rõ ràng là anh chỉ cần tiếng nổ thôi, vì các chiến sĩ cũng phải cẩn thận. Nhưng các chiến sĩ vẫn vào tiếp, thì từ cái đoạn nổ đến nhà anh là 40 mét.

Cái 40 mét ở đây mục đích là gì ? Là để khi các chiến sĩ thấy nổ mà vẫn đi tiếp, thì vẫn có thời gian để Quý lại cảnh báo tiếp bằng súng. Nhưng chỉ độ 20 đến 30 mét thì mới sử dụng súng, còn nếu gần hơn thì không dùng, vì nguy hiểm.

Nhưng mà nguy hiểm ở đây cũng chỉ đến sức khỏe thôi, còn tính mạng thì phải lại gần hơn nữa. Mà thực ra cũng không gây ảnh hưởng đến tính mạng, do không dùng loại đạn bắn thú, chỉ dùng đạn bắn chim thôi.

Ông Quý bắn là trong tinh thần hoảng loạn, khi theo ông kể là có lực lượng hỏa lực mạnh vào nhà ông. Và thực ra là ông cũng không thể ngó đầu ra bắn được, mà ông chỉ giơ nòng súng ra bắn - việc này trong một số bút lục cũng đã ghi – chứ không giơ đầu ra. Vì ông bảo nếu đưa đầu ra thì ông sẽ bị bắn chết ngay !

Thế thì ông chỉ bắn hú họa như thế, nhưng mà súng hoa cải có đặc tính là nó có đạn chùm, và đã gây thương tích cho bảy chiến sĩ. Nhưng thực tế những thương tích này là nhẹ. Đến giờ phút này chúng tôi quan sát là cũng không có vẻ trầm trọng lắm.

Tất nhiên vấn đề này cần có những chuyên gia, nhưng mà qua tiếp xúc trực tiếp một số người, trong đó có cả ông Mải, chúng tôi biết rằng vấn đề sức khỏe không phải quá trầm trọng, mà hiện nay theo đánh giá của chúng tôi là bình thường. Thế nên không có chuyện hậu quả chết người là ngoài ý muốn của các bị cáo, mà phải khẳng định là trong tính toán của các bị cáo, đều tìm mọi cách để không gây chết người.

Tuy nhiên kết luận giám định lại đưa ra một câu chung chung– do câu hỏi của cơ quan điều tra - rằng bắn đạn hoa cải ở tầm 30 mét vào cơ thể người có thể gây sát thương (chết hoặc bị thương). Không khẳng định là tầm bắn 30 mét này có chết người hay không, cũng không khẳng định dùng loại đạn nhỏ 2 và 3,5 mm ; và cũng không nêu căn cứ khoa học là phương pháp thử nghiệm như thế nào.

Nhưng mà Tòa án lại cho rằng kết luận này là đã đủ, thì chúng tôi nghĩ rằng như thế rất nguy hiểm ! Trong tương lai, khi mà một cái kết luận vu vơ của giám định viên, không có căn cứ khoa học, sẽ dẫn tới việc truy tố, hoặc buộc một cái tội danh cao nhất trong bộ Luật Hình sự, đó là tội giết người.

RFI : Về tội danh bị cáo buộc là « chống người thi hành công vụ » thì thế nào, thưa luật sư ?

Còn về « chống người thi hành công vụ » thì chúng tôi lập luận rằng, thực ra quyết định thu hồi đất đã được hủy bỏ và bị cho là trái pháp luật, cho nên việc cưỡng chế cũng là trái pháp luật. Đấy là kết luận của Thủ tướng Chính phủ. Nhưng cái quyết định thu hồi đất mà có đúng, thì việc cưỡng chế cũng chỉ tiến hành trong phạm vi 19,3 hecta theo quyết định thôi, chứ không thể nào lại mở rộng thêm một cái phần mà chưa có quyết định cưỡng chế - đó là nơi xảy ra vụ án.

Và thực ra tại sơ thẩm, các luật sư khác cũng đã nói là có đường khác đi vào khu đầm 19,3 hecta, có thể vào được mà không phải qua nhà của Đoàn Văn Quý. Nếu họ sử dụng con đường ấy thì đã không diễn ra vụ án này. Không có việc cài mìn, kíp nổ hay nổ súng v.v…ở khu đầm ấy.

Nhưng chúng tôi phát hiện ra rằng chính lãnh đạo huyện Tiên Lãng – chủ tịch, phó chủ tịch và trưởng phòng tài nguyên môi trường, cùng với ông trưởng công an là biết rõ nhất chỉ có cưỡng chế ở khu vực 19,3 hecta thôi. Không phải khu vực chỗ nhà của Đoàn Văn Quý. Nhưng họ đã tìm mọi cách không nói rõ cho những người liên quan biết.

Và chúng tôi đã chứng minh rằng cái sơ đồ mà ông trưởng phòng tài nguyên môi trường cấp cho mọi người và cho cơ quan điều tra, được thiết lập vào tháng 12/2011, tức là trước đấy mấy tuần, thì không ghi sơ đồ cưỡng chế là khu vực nào. Mà chỉ có sơ đồ đầm ông Vươn, có những 40 hecta – đầm ngoài, đầm trong, một đầm 28 và một đầm 12 hecta, chứ không phân biệt chỗ cưỡng chế và chưa cưỡng chế.

Như vậy là họ cố tình đưa cho các lực lượng sai vị trí, cố tình hướng dẫn cưỡng chế ở vị trí sai. Trong các thông báo của ông Khanh, mà sau đó ông Hiền có đọc, cũng có nói rằng phải tháo gỡ những lều trại và thu tài sản này tại vùng quyết định thu hồi, tức là cả 40 hecta. Như thế có việc cưỡng chế nhầm để tiện thể thu luôn 40 hecta, chứ không phải 19,3 hecta. Mà cưỡng chế nhầm, không có quyết định như vậy là trái pháp luật.

Thì chúng tôi nghĩ rằng đây không phải là công vụ, và cũng không phải thi hành đúng pháp luật. Mà đây là một kế hoạch tước đoạt tài sản và thành quả lao động. Cho nên họ chống trả là đúng thôi !

Còn mức độ chống trả như thế nào, có vượt quá phòng vệ chính đáng hay tình thế cấp thiết hay không là một câu chuyện mà Tòa án cần phải xem xét. Tất nhiên mỗi người có một quan điểm, nhưng phải thấy rằng không phải là thi hành công vụ.

RFI : Được biết có những bị cáo khai là bị đánh đập nhưng không được tòa xét đến ?

Vâng. Việc này chúng tôi đã thẩm vấn, thì có ít nhất ba người khai là bị đánh là Đoàn Văn Vệ, Đoàn Văn Quý và Đoàn Văn Sịnh. Trong đó ông Đoàn Văn Sịnh bị đánh gẫy răng. Và khi Viện Kiểm sát hỏi là chứng cứ đâu ? Thì ông bảo chúng tôi chả có chứng cứ gì cả, chả có khiếu nại tố cáo được gì cả. Nhưng chứng cứ của chúng tôi chính trên cơ thể chúng tôi, đấy là răng của chúng tôi không còn !

Và ông đã đưa cái hàm răng mà bị gẫy rất nhiều răng cho Hội đồng xét xử cũng như Viện Kiểm sát thấy. Chúng tôi thấy rằng phía Tòa án sau đấy cũng tìm cách lặng thinh về vấn đề này.

Còn ông Đoàn Văn Quý thì nói rằng ông bị đạp trước mặt kiểm sát viên và quản giáo. Ông Đoàn Văn Vệ thì bị nhiều lần. Ngoài ra có ít nhất năm người trong vụ án này bị bắt từ ngày mùng 5 đến mùng 10 mà không có lệnh bắt hoặc biên bản phạm pháp quả tang theo luật Việt Nam.

Phía Tòa án và Viện Kiểm sát nói rằng họ có đơn tự nguyện. Chúng tôi cho rằng không thể chấp nhận được. Không có ai tự nguyện ở Công an cả ! Ở tận những mấy ngày. Họ có thể ở vài tiếng là cùng thôi, chứ còn ở bốn, năm ngày thì không có. Mà trong thời gian đó họ cho rằng có nhiều lời khai của họ là do bị đánh đập, ép cung.

Thậm chí Đoàn Văn Vệ còn cho biết rằng có điều tra viên gợi ý là tội của anh nhẹ lắm, về bảo gia đình « lo » thì sẽ cho thoát. Nhưng mà cuối cùng cũng không giải quyết, và ông Đoàn Văn Vệ cũng đã tố cáo vụ này. Không phải ở phúc thẩm đâu, mà tại phiên tòa sơ thẩm. Nhưng Viện Kiểm sát và Tòa án cũng không chịu giải quyết những vấn đề đó. Mà theo tôi thì những việc như vậy cần phải làm rõ ngay, và nếu cần thiết thậm chí khởi tố tại phiên tòa, Viện Kiểm sát phải đi xác minh.

Những câu chuyện như vậy dẫn tới việc chúng tôi cho rằng các lời khai của các bị cáo tại những thời điểm không có luật sư là không thể chấp nhận được. Mà nhất là các bị cáo này, theo luật là phải có luật sư chỉ định ngay từ đầu, nhưng phải đến một tháng sau mới được gặp các luật sư. Nên chúng tôi thấy như thế là vi phạm tố tụng.

Và lẽ ra Viện Kiểm sát phải tranh luận với chúng tôi về những vấn đề cơ bản như thế, kể cả vấn đề khoa học, giám định. Nhưng cuối cùng họ chỉ nói chung chung. Họ nói kết luận giám định không cần phải đưa ra tài liệu khoa học. Chúng tôi bảo rằng kết luận giám định là phải dựa trên khoa học. Ông giám định viên cho dù giỏi đến mấy, cũng phải đưa tài liệu khoa học ra đây, hoặc là tài liệu thực nghiệm điều tra của ông ra làm căn cứ chứ. Chúng tôi có quyền đánh giá, mà muốn đánh giá cũng phải tham khảo các nhà khoa học. Nhưng mà phải có tài liệu để chúng tôi đánh giá.

Rất đáng tiếc là họ không tranh luận đến cùng. Viện Kiểm sát, Tòa án cho rằng thôi, mỗi người giữ quan điểm xong Tòa xem xét. Tôi nghĩ rằng như thế là không phù hợp với các quy định về xét xử của Việt Nam.

RFI : Xin rất cảm ơn luật sư Trần Vũ Hải.

Một làng ở Trung Quốc bị nhiễm độc cadmium

Bài đăng : Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 

Tờ Thanh niên Nhật báo hôm nay 31/07/2013 loan tin, có ít nhất 26 người đã bị chết vì nhiễm độc và hàng trăm người khác lâm bệnh nặng kể từ năm 2009 đến nay, do ô nhiễm cadmium xung quanh một nhà máy đã ngưng hoạt động ở Hồ Nam.

Các mẫu đất từ làng Thượng Kiều (Shangqiao) thuộc tỉnh Hồ Nam ở miền trung Trung Quốc có chứa chất cadmium với mức độ cao gấp 300 lần so với ngưỡng cho phép, và chất kim loại rất độc này cũng có ở mức cao hiếm thấy trong người của 500 trên tổng số 3.000 cư dân được xét nghiệm.

Theo Thanh niên Nhật báo, trong bốn năm gần đây đã có 26 người tử vong do bị nhiễm độc cadmium, trong đó có 20 người bị ung thư. Nhiều trẻ sơ sinh trong làng bị dị dạng.


Tờ báo cho biết, có một nhà máy hóa chất hoạt động cho đến năm 2009 tại làng này, để lại một lượng rác công nghiệp khổng lồ tại địa điểm sản xuất, cho đến nay vẫn bốc lên một thứ mùi dai dẳng. Tình trạng này, theo Thanh niên Nhật báo, là « một trong mười tai nạn ô nhiễm lớn nhất nước ».

Trung Quốc đang đấu tranh chống lại nạn môi trường xuống cấp trầm trọng, sau nhiều thập kỷ phát triển kinh tế quá nhanh. Trong những năm gần đây, liên tục xảy ra các vụ biểu tình chống lại các dự án công nghiệp bị cho là gây ô nhiễm.

Mới đây Bắc Kinh đã cho tiến hành một nghiên cứu 5 năm về chất lượng mặt đất trên toàn quốc, với chi phí tổng cộng một tỉ nhân dân tệ (122 triệu euro), nhưng kết quả được xem là « bí mật quốc gia ».

Năm nay Bộ Môi trường lần đầu tiên đã nhìn nhận sự hiện diện của « các ngôi làng ung thư ». Từ nhiều năm qua báo chí Trung Quốc đã nêu ra tình trạng ô nhiễm trầm trọng tại nông thôn, dẫn đến bệnh tật chồng chất.
Cadmium là một chất được công nhận là độc hại và gây ung thư, chủ yếu được dùng để sản xuất bình điện. Chất này có thể tích tụ suốt đời trong cơ thể con người, gây tác hại lên thận, xương, gan và hệ hô hấp.

tags: Châu Á - Ô nhiễm - Theo dòng thời sự - Trung Quốc
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130731-mot-lang-o-trung-quoc-bi-nhiem-doc-cadmium 

Trung Quốc nợ các hãng phim Hollywood nhiều triệu đô la

Bài đăng : Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 

Theo báo chí chuyên ngành điện ảnh Mỹ hôm qua 30/07/2013, Bắc Kinh đã ngưng chi trả cho các hãng phim Hollywood phần doanh thu lẽ ra họ phải được hưởng từ các phim được chiếu tại Trung Quốc, do các hãng phim Mỹ từ chối đóng một loại thuế lợi tức mới.

Tờ Hollywood Reporter, số nợ này lên đến nhiều triệu đô la, liên quan đến sáu hãng phim chủ chốt là Disney, Warner, Universal, Paramount, Fox và Sony. Theo tính toán của tạp chí trên, thì chính quyền Trung Quốc thông qua China Film Group còn nợ hãng phim Warner trên 31 triệu đô la cho bộ phim « Man of Steel », nợ Sony 23 triệu đô la cho phim « Skyfall » và 23 triệu đô đối với hãng Fox cho bộ phim « Life of Pi » (L’odyssée de Pi).


Việc chi trả đã bị ngưng khi các hãng phim lên tiếng chống đối lại việc chính quyền Trung Quốc áp dụng một loại thuế mới hồi đầu năm, đánh vào lợi nhuận với tỉ lệ 2%.

Tổ chức Motion Picture Association of America (MPAA) đại diện cho quyền lợi các hãng phim Mỹ, hiện đang thương lượng với chính quyền Bắc Kinh để xác định ai sẽ phải trả số thuế này.

Cuộc xung đột này tuy vậy không làm cho các hãng phim ngưng cung cấp các sản phẩm điện ảnh cho khán giả Trung Quốc : thị trường phim ảnh tại đây năng động nhất thế giới, và các hãng sản xuất phim nỗ lực đặt chân vào thị trường Trung Quốc, cho dù bị hạn chế đáng kể.

Năm ngoái, một hiệp định được Hoa Kỳ xem là lịch sử, đã giúp linh hoạt phần nào các điều kiện khai thác phim Mỹ tại Trung Quốc. Theo các điều khoản của hiệp định trên, số phim Mỹ có thể được công chiếu hàng năm ở Trung Quốc từ 20 được nâng lên 34 phim, và phần được chia của các hãng phim trên tổng doanh thu được ấn định là 25%.

tags: Châu Á - Hoa Kỳ - Kinh tế - Trung Quốc - Điện ảnh
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130731-trung-quoc-no-cac-hang-phim-hollywood-nhieu-trieu-do-la 

Vụ án Đoàn Văn Vươn, điển hình cho bất hợp lý về đất đai tại Việt Nam

Bài đăng : Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 

Như tin chúng tôi đã đưa hôm qua 30/07/2013, Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam trong phiên phúc thẩm tại Hải Phòng đã y án 5 năm tù đối với Đoàn Văn Vươn, người nông dân đã trở thành anh hùng sau khi sử dụng vũ khí tự tạo chống lại lực lượng cưỡng chế hồi tháng Giêng năm ngoái. Hãng tin Pháp hôm nay nhận định hành động chống đối hiếm hoi này bắt nguôn từ những bất hợp lý về đất đai tại Việt Nam.

Bản tin của hãng AFP hôm nay nhấn mạnh, Đoàn Văn Vươn cùng với những người thân đã trở thành những người hùng tại Việt Nam, khi dám đứng lên chống lại lực lượng hùng hậu đến để cưỡng chế đầm thủy sản mà gia đình ông đang khai thác tại xã Cống Rộc huyện Tiên Lãng tỉnh Hải Phòng, cách Hà Nội 90 km, làm bảy công an bị thương. Ông Vươn cùng với ba người đàn ông khác trong gia đình đã bị kết án vào tháng 4/2013 từ hai đến năm năm tù vì tội giết người.


Trong phiên tòa phúc thẩm kết thúc chiều qua, Đoàn Văn Vươn và em là Đoàn Văn Quý bị y án 5 năm tù do tòa « không thấy có tình tiết mới để có thể hủy các tội danh ». Hai người còn lại là Đoàn Văn Sịnh và Đoàn Văn Vệ được giảm án còn 19 và 33 tháng tù vì « thành khẩn khai báo và ăn năn hối cải ».

Hãng tin Pháp trích nguồn từ báo chí trong nước cho biết tại phiên phúc thẩm, ông Vươn nói rằng đã phải hành động như trên sau khi đã nhiều lần kêu oan về việc bị trục xuất khỏi khu đầm nhưng không kết quả. Ông cho biết : « Tôi đã gởi rất nhiều đơn khiếu nại, tổng cộng khoảng 100 ký lô đơn từ ». Đoàn Văn Vươn cũng cam đoan rằng ông không hề có ý định làm ai bị thương.

AFP nhận định, hành động chống đối lại lực lượng cưỡng chế của gia đình này là sự kiện rất hiếm hoi tại Việt Nam, đã gây ra một phong trào ủng hộ rộng rãi trên toàn quốc. Chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã cho rằng vụ cưỡng chế trên là « bất hợp pháp ».

Sau phiên tòa sơ thẩm, các nhà phân tích cho rằng bản án khá nhẹ năm năm tù dành cho Đoàn Văn Vươn, đối với một tội danh có khung hình phạt lên đến tử hình, có thể được xem là nhằm giảm bớt những căng thẳng xung quanh vụ việc này.

Những vụ tranh chấp đất đã trở thành nóng bỏng tại đất nước cộng sản, mà đất đai thuộc về Nhà nước. Hàng triệu người nông dân phải thuê đất như ông Vươn bị lệ thuộc vào cách hành xử tùy tiện của chính quyền địa phương, thường muốn thu hồi đất cho những « lợi ích công » mơ hồ, mà theo các chuyên gia, là cái cớ để tham nhũng.

Mời quý thính giả đón nghe nhận định của luật sư Trần Vũ Hải về phiên xử phúc thẩm Đoàn Văn Vươn, trong bài phỏng vấn của chúng tôi ở phần sau.

tags: Việt Nam - Xã hội - Đất đai
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130731-vu-an-doan-van-vuon-dien-hinh-cho-bat-hop-ly-ve-dat-dai-tai-viet-nam 

WikiLeaks: Mỹ kết tội gián điệp Bradley Manning

Bài đăng : Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 31 Tháng Bẩy 2013 

Tư pháp Mỹ hôm qua 30/07/2013 đã lên án Bradley Manning, người quân nhân đã cung cấp tài liệu mật cho WikiLeaks vi phạm luật về gián điệp có khung hình phạt nhiều năm tù, nhưng cho rằng bị cáo không phạm tội thông đồng với kẻ thù.

Theo bản án cho thẩm phán Denise Lind đọc, Bradley Manning có nguy cơ bị lãnh trên 100 năm tù, do bị tòa công nhận là phạm từ 20 đến 22 tội danh, đặc biệt là bảy tội vi phạm bộ luật về gián điệp năm 1917. Riêng tội danh số 1 – thông đồng với kẻ thù – tòa cho rằng người lính 25 tuổi này vô tội.


Manning có thể bị lãnh án chung thân nếu bị tòa án công nhận đã giúp đỡ kẻ thù, có thể hiểu là Al Qaida, khi chuyển giao 700.000 tài liệu mật cho trang web WikiLeaks công bố.

Trong số 21 tội danh được nêu ra tiếp đó, Manning được cho là không phạm tội « sở hữu không phép và chủ động chuyển giao » cuốn băng video về vụ không kích nhầm một ngôi làng ở Afghanistan, làm hàng chục thường dân bị thương.

Nhưng tòa án quân sự tại căn cứ Fort Meade ở phía bắc Washington công nhận Bradley Manning phạm rất nhiều tội danh khác, từ vi phạm các luật lệ về gián điệp, đánh cắp thông tin của quân đội, cho đến chuyển giao bất hợp pháp các bức điện mật ngoại giao, các ghi chép mật về những tù nhân ở Guantanamo.

Manning cũng bị cáo buộc đã bất tuân quy định của quân đội, gian lận tin học khi đưa một phần mềm không phép vào hệ thống vi tính của quân đội, né tránh cơ chế bảo đảm an ninh của hệ thống này và lưu trữ bất hợp pháp các thông tin bí mật.

Đối với 20 tội danh trên, Bradley Manning có thể bị lãnh đến 136 năm tù giam. Anh đã chủ động nhận 10 trong số các tội danh này. Phiên tòa tiếp tục họp lại vào hôm nay nhằm đưa ra bản án cuối cùng, có thể kéo dài trong nhiều ngày.

Trong số những phản ứng đầu tiên, WikiLeaks đã cho rằng bản án minh họa cho khuynh hướng « cực đoan nguy hiểm về an ninh quốc gia của chính quyền Obama ». Julian Assange, người sáng lập trang web này tuyên bố Bradley Manning là « nguồn thông tin báo chí quan trọng chưa từng có trên thế giới ».

Ông Julian Assange khẳng định : « Các tiết lộ được cho là từ Manning đã đưa ra ánh sáng các tội ác chiến tranh, tạo ra các cuộc cách mạng và cải cách dân chủ », và các tội danh của Manning « không gây ra nạn nhân nào, trừ việc đụng chạm đến lòng kiêu hãnh của chính quyền Mỹ ». 

Hiệp hội bảo vệ tự do Mỹ (ACLU) thở phào nhẹ nhõm khi Manning không bị cáo buộc tội danh nguy hiểm nhất, cho rằng « việc tiết lộ cho báo chí vì lợi ích của công chúng không thể bị truy tố theo luật chống gián điệp ». Còn Phóng viên Không biên giới (RSF) cho rằng vụ này là một lời cảnh báo.

Luật sư của Bradley Manning biện hộ, người quân nhân có vẻ ngoài yếu đuối, không rõ khuynh hướng tình dục của mình, không phải là một kẻ phản bội mà chỉ là « một người trẻ tuổi ngây thơ và có ý tốt », đã bị sốc với những gì chứng kiến ở Irak. Ngược lại phía công tố mô tả Manning là một kẻ ích kỷ và liều lĩnh, biết rõ rằng khi chuyển các tài liệu cho WikiLeaks thì các kẻ thù của Hoa Kỳ có thể tham khảo được.

tags: Gián điệp - Hoa Kỳ - Pháp luật - Quốc tế - WikiLeaks
http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20130731-bradley-manning-bi-ket-toi-gian-diep-trong-vu-wikileaks 

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Trung Quốc xử vụ tẩm độc vào há cảo xuất khẩu sang Nhật

Bài đăng : Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 
Một người đàn ông Trung Quốc hôm nay 30/07/2013 đã phải ra trước tòa án ở tỉnh Hà Bắc vì đã tiêm chất độc vào há cảo đông lạnh gởi sang Nhật Bản. Vụ này xảy ra từ năm 2008, khi quan hệ Trung-Nhật đang hết sức căng thẳng.

Tân Hoa Xã cho biết, Lữ Nguyệt Đình (Lu Yueting) bị cáo buộc là đã tiêm một chất độc, có lẽ là thuốc trừ sâu, vào những chiếc bánh há cảo sản xuất tại một xưởng thực phẩm nơi ông ta làm việc. Bị cáo được xét xử tại tòa án Thạch Gia Trang (Shijiazhuang) thuộc tỉnh Hà Bắc, nơi có cơ sở chế biến thực phẩm trên.


Theo báo chí Trung Quốc, khi bị bắt vào tháng 3/2010, Lữ Nguyệt Đình thú nhận đã tiêm chất độc vào há cảo bằng một ống chích. Ông ta được mô tả là một nhân viên bất mãn vì lương thấp, và có thể đã hành động như thế để trả thù.

Khi xì-căng-đan này bùng nổ vào tháng 1/2008, Bắc Kinh trong nhiều tuần lễ đã từ chối mọi trách nhiệm của phía Trung Quốc, nêu lên việc sản phẩm bị nhiễm độc ở ngoài nước. Giả thiết này luôn bị nghi ngờ bởi chính quyền Nhật Bản, một đất nước luôn ám ảnh về an toàn thực phẩm.

Thông tin về vụ đầu độc đã gây ra một làn sóng hoảng sợ trong số những người ưa thích món há cảo, món điểm tâm của người Hoa được ưa chuộng tại Nhật. Những ngày sau đó, có đến 3.700 người cho biết bị lâm bệnh vì ăn món há cảo Trung Quốc, cho dù chỉ có 10 trường hợp có liên quan trực tiếp đến chất độc này.

Việc món há cảo nhập khẩu từ Trung Quốc bị nhiễm thuốc trừ sâu đã gây tác hại lâu dài đến hình ảnh sản phẩm Trung Quốc tại Nhật Bản. Từ đó đến nay, các xì-căng-đan thực phẩm nhiễm độc liên tục xảy ra tại Trung Quốc lại càng làm người tiêu dùng Nhật cảnh giác trước các sản phẩm made in China.

tags: Châu Á - Nhật Bản - Thực phẩm - Trung Quốc - Xã hội
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130730-mot-nguoi-trung-quoc-ra-toa-vi-tam-doc-vao-ha-cao-xuat-sang-nhat 

Chống lại cải cách, một lực lượng "phản cách mạng " mới ở Cuba

Bài đăng : Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 
Sự chống đối từ phe thủ cựu đối với các biện pháp cải cách được Chủ tịch Raul Castro đưa ra ở Cuba, là một dạng « phản cách mạng » mới, mà lợi ích đi ngược lại với quyền lợi của các nhà ly khai chính trị lâu nay tại đất nước này. Đó là nhận định của các nhà phân tích, khi trả lời AFP ngày 30/07/2013.

Theo Rafael Hernandez, giám đốc tờ Temas, tạp chí duy nhất của Nhà nước công khai bàn luận về các chủ đề xã hội, chính trị và kinh tế, thì đó là « những kẻ quan liêu chống đối lại các thay đổi. Họ không làm gì ầm ĩ, nhưng đặt ra các rào cản cho việc áp dụng các cải cách, rồi khoanh tay đứng nhìn ».

Còn Esteban Morales, nguyên là một viên chức của trường đại học La Habana nhận xét : « Bất kỳ ai tấn công vào tiến trình cải cách này, trên thực tế đều trở thành một kẻ phản cách mạng ». Ông sử dụng lại từ ngữ « phản cách mạng » mà Fidel Castro đã dùng trong những năm đầu của cách mạng Cuba để chỉ tất cả các kẻ thù đối với chủ trương của lãnh tụ.


Một nhà cựu ngoại giao kiêm giáo sư đại học, ông Carlos Alzugaray cho rằng : « Trong khối bảo thủ này, người ta thấy có những kẻ quan liêu và những tay nhà giàu mới, những kẻ tham nhũng, vốn thủ lợi từ sự bất lực của chế độ trong việc áp đặt kiểm soát một cách thực chất mô hình tập trung hóa trong những năm qua ». Bên cạnh đó còn có « những người giáo điều không đồng ý với cải cách, ngày nay có rất nhiều trong xã hội dân sự». Đối với ông Alzugaray, tất nhiên những người này không xứng đáng được gọi là « đối lập », vì « họ không có bất kỳ đề án chính trị nào ».

Esteban Morales nhấn mạnh, những người ngăn trở tiến trình cải cách « cũng có thể gặp được trong hàng ngũ của Đảng (tức Đảng Cộng sản Cuba, đảng duy nhất và hiện diện trong mọi ngành, mọi cấp), đôi khi kể cả các nhân vật lãnh đạo quan trọng ».

Từ khi đưa ra tiến trình « cập nhật hóa » mô hình kinh tế đã lỗi thời của Cuba vào năm 2008, Chủ tịch Raul Castro không ngừng lên án « nạn quan liêu » và kêu gọi « thay đổi cách suy nghĩ ». Nhưng ông Carlos Alzugaray nhấn mạnh : « Khó thể tưởng tượng được là những người chịu trách nhiệm về các thảm họa từ chính sách kinh tế suốt năm chục năm qua lại có thể thay đổi cách suy nghĩ trong một sớm một chiều ».

Cây bút bình luận Raul Garcés nhận định : « Không thể có sự xuất hiện của các quan hệ kinh tế mới, nếu không có sự ló dạng của các quan hệ xã hội mới, trong một tiến trình mà các hành động và phản ứng diễn ra đồng thời».

Đối với Arturo Lopez-Levy, nhà nghiên cứu của trường đại học Denver, Hoa Kỳ, thì khối thủ cựu « không chỉ tự giới hạn trong một lứa tuổi hay một tầng lớp xã hội ». Nhưng « Không thể có việc những người bảo thủ chống cải cách và giới đối lập truyền thống công khai hợp tác với nhau».

Cả bốn nhà phân tích trên đều cho rằng, phe đối lập truyền thống - bị chính quyền lên án là « những tên lính đánh thuê », có khuyết điểm mang tính cấu trúc : họ thiếu một cương lĩnh chính trị cụ thể.

Arturo Lopez-Levy nhận định : « Những chuyến đi nước ngoài mới đây của nhiều nhà ly khai cho thấy phe đối lập Cuba cần được cập nhật hóa tình hình ».Quan điểm của blogger nổi tiếng Yoani Sanchez hay giải Sakharov về tự do tư tưởng Guillermo Farinas « chủ yếu là tố cáo chế độ, những chỉ trích hơn là đề nghị ».
Giáo sư Lopez-Levy khẳng định : « Không có gì ngạc nhiên nếu mọi việc cứ tiếp tục như thế, họ hầu như không hiện hữu trong quan điểm chính sách nội trị ». Ông nhìn nhận, từ năm mươi năm qua, chế độ Cuba « hầu như không hề có chỗ cho đối lập trung thành ».

Còn đối với Rafael Hernandez, thì tuy vậy lực lượng « đối lập trung thành » này – những người « muốn có cải tổ chính trị trong nội bộ mà không phải gây chiến với chính phủ » - vẫn hiện diện. Ông khẳng định : « trong số 769.318 đảng viên đảng Cộng sản Cuba, và bên ngoài đảng, có rất nhiều những nhà ly khai công khai, nhưng trung thành ».

tags: Chính trị - Cuba - Phân tích - Quốc tế
http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20130730-chong-lai-cai-cach-mot-luc-luong-phan-cach-mang-moi-o-cuba 

Trung Quốc: Tranh cãi về tự do ngôn luận qua việc bỏ tù một nữ ca sĩ

Bài đăng : Thứ hai 29 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ hai 29 Tháng Bẩy 2013
Hãng tin AFP hôm nay 29/07/2013 cho biết, việc bắt giam một nữ ca sĩ đã gây ra tranh cãi tại Trung Quốc về vấn đề tự do ngôn luận. Ca sĩ này sau khi được biết về hành động tuyệt vọng của một người tàn tật vì bị công an đánh đập, đã thổ lộ mong muốn làm nổ tung các công sở.

Vào tháng trước, một người đàn ông đi xe lăn tên là Ký Trung Tinh (Ji Zhongxing) đã cho nổ một quả bom tự tạo tại sân bay quốc tế Bắc Kinh khiến người này bị thương cùng với một công an.


Vài giờ sau đó, nữ ca sĩ nhạc rock Ngô Hồng Phi (Wu Hongfei) trên một tiểu blog đã viết ra mong muốn làm nổ tung hai trụ sở cơ quan nhà nước tại Bắc Kinh. Là phương tiện thông tin phổ biến tại Trung Quốc, nhưng các tiểu blog cũng bị chính quyền theo dõi rất chặt chẽ.

Ca sĩ Ngô Hồng Phi sau đó đã bị công an câu lưu, quy tội là đã lan truyền “cảnh báo sai lạc về khủng bố” – một tội danh có thể bị phạt đến 5 năm tù, theo như tờ China Daily.

Nhưng trong một cuộc thăm dò dư luận chớp nhoáng được kênh truyền hình nhà nước CCTV tổ chức dành cho những người sử dụng các mạng tiểu blog phổ biến nhất tại Trung Quốc, có đến 81% người được thăm dò cho rằng những lời bình của ca sĩ Ngô Hồng Phi không cấu thành tội phạm.

Luật sư của nữ ca sĩ là Lý Kim Tinh (Li Jinxing) cũng tuyên bố: “Đa số người dân nhìn thấy qua những phát biểu này một phản ứng có phần quá đáng, nhưng không hề nghĩ rằng cô ấy sẽ thực sự đi đánh bom”.

Vụ nổ do Ký Trung Tinh - một tài xế xe ôm đã bị công an địa phương đánh đập dã man và đã mất hết hy vọng đòi được công lý gây ra - đã giành được nhiều tiếng nói ủng hộ trên các mạng xã hội Trung Quốc.

tags: Châu Á - Dân chủ - Ngôn luận - Theo dòng thời sự - Trung Quốc - Tự do - Xã hội
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130729-trung-quoc-tranh-cai-ve-tu-do-ngon-luan-qua-viec-bo-tu-mot-nu-ca-si

Đoàn Văn Vươn bị y án 5 năm tù, trong khi luật sư đòi trả tự do tại tòa

Bài đăng : Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 
Vào cuối giờ chiều ngày 30/07/2013 trong phiên xử phúc thẩm tại Hải Phòng, Tòa án Nhân dân Tối cao đã tuyên y án 5 năm tù về tội danh « giết người » đối với các ông Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý. Hai bị cáo Đoàn Văn Sịnh và Đoàn Văn Vệ được giảm từ 5 đến 9 tháng tù. Trong khi đó, luật sư đòi trả tự do cho các bị cáo ngay tại tòa.

Theo tường thuật của báo chí trong nước, Viện Kiểm sát cho rằng tòa sơ thẩm xử bốn bị cáo trên về tội giết người là có căn cứ, với lập luận là khoảng cách bắn có thể gây sát thương. Trong phần tranh luận, luật sư Trần Vũ Hải cho rằng hành động của những người trong gia đình ông Vươn là hành vi phòng vệ chính đáng, do bức xúc vì cưỡng chế sai pháp luật.


Trong một thông cáo báo chí đề ngày 29/07/2013 các luật sư cũng đặt nghi vấn về kết quả giám định, cho biết ông Đoàn Văn Vươn khẳng định những viên đạn chì bắn chim được sử dụng không thể ảnh hưởng đến tính mạng người khác ở khoảng cách 20-30 m. Ngoài ra tại tòa các luật sư cũng cho biết lời khai của các bị cáo về việc bị đánh đập đã không được xem xét, các băng ghi hình không được đưa ra để làm bằng chứng…Luật sư đã đề nghị Hội đồng xét xử hoặc hủy án để điều tra lại, hoặc trả tự do cho các bị cáo ngay tại tòa.

Ngoài ra, các thân nhân, đồng nghiệp của ông Vươn và một đoàn cựu chiến binh dù đã được ông Đỗ Hữu Ca, giám đốc công an thành phố Hải Phòng đồng ý cho dự phiên tòa, nhưng rốt cuộc vẫn phải ở bên ngoài.
Vụ án Đoàn Văn Vươn đã gây xôn xao dư luận trong và ngoài nước. Người nông dân này cùng với các anh em trong gia đình đã dùng súng hoa cải chống lại lực lượng cưỡng chế hùng hậu của chính quyền huyện Tiên Lãng, Hải Phòng đến thu hồi đầm tôm mà gia đình ông đã bỏ công sức đầu tư từ năm 1993, làm cho bốn công an và hai bộ đội bị thương.

Đây là lần đầu tiên người dân dám đứng lên đương đầu một cách mạnh mẽ như thế với lực lượng cưỡng chế thu hồi đất. Vụ án này đã đặt lại các vấn đề quan trọng từ Luật đất đai cho đến Hiến pháp, mà hiện nay một số chính quyền địa phương cấp huyện, xã đang tùy tiện hành xử với quyền hành quá lớn trong tay, gây oan ức cho nhiều người nông dân bị mất đất.

tags: Pháp luật - Việt Nam - Đất đai
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130730-doan-van-vuon-bi-y-an-5-nam-tu-trong-khi-luat-su-doi-tra-tu-do-tai-toa 

Một tờ báo Trung Quốc đưa chi tiết về vụ Bạc Hy Lai

Bài đăng : Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 

Theo tạp chí Tài Kinh số ra ngày 30/07/2013, ông Bạc Hy Lai, một cựu quan chức cao cấp của Đảng Cộng sản Trung Quốc, là trung tâm của xì-căng-đan chính trị lớn nhất từ nhiều thập kỷ qua tại nước này, đã lạm dụng chức quyền để toan ngăn chận cuộc điều tra về vụ vợ ông giết người.

Việc ông Bạc Hy Lai bị truy tố vì tội tham nhũng và lạm dụng quyền lực đã được loan báo tuần qua, nhưng chính quyền chỉ cho biết rất ít chi tiết về sự việc. Theo tờ Tài Kinh, thì việc lạm dụng chức quyền của ông Bạc Hy Lai diễn ra vào thời kỳ ông làm Bí thư Thành ủy Trùng Khánh.


Tờ báo khẳng định, ông Bạc Hy Lai đã lợi dụng chức vụ của mình để ngăn cản Vương Lập Quân, giám đốc công an Trùng Khánh điều tra về vai trò của vợ ông Bạc là bà Cốc Khai Lai, trong vụ doanh nhân Anh Neil Heywood bị đầu độc chết vào năm 2011.

Bà Cốc Khai Lai đã bị kết án tử hình treo - thực chất là án chung thân, về tội sát nhân, và năm ngoái ông Bạc Hy Lai bị tước hết mọi chức vụ. Vương Lập Quân cũng bị lãnh án trong vụ này.

Liên quan đến các hành động tham nhũng, tờ Tài Kinh cho biết đã diễn ra trong lúc ông Bạc Hy Lai là thị trưởng thành phố cảng Đại Liên ở tỉnh Liêu Ninh, trước khi lên làm Bí thư Thành ủy Trùng Khánh.

Tờ báo này cũng xác nhận các thông tin trước đó đã được tờ báo Hồng Kông South China Morning Post loan tải, là Bạc Hy Lai bị cáo buộc đã nhận 20 triệu nhân dân tệ tiền hoa hồng, và tham ô trên 5 triệu nhân dân tệ.

Ông Bạc Hy Lai - không thấy xuất hiện từ nhiều tháng qua - tuy bị những người cải cách dè chừng trước những hành động rất « đỏ » kiểu Mao Trạch Đông của ông, nhưng lại được cánh tả trong đảng ủng hộ vì ưu tiên cho vai trò của Nhà nước trong công cuộc giảm bất bình đẳng xã hội, cũng như các biện pháp chống tội phạm có tổ chức.

tags: Châu Á - Pháp luật - Tham nhũng - Theo dòng thời sự - Trung Quốc
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130730-mot-to-bao-trung-quoc-cho-biet-chi-tiet-ve-vu-bac-hy-lai 

Bắc Kinh bác bỏ việc tổ chức thượng đỉnh Nhật - Trung

Bài đăng : Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 30 Tháng Bẩy 2013 
Tờ báo nhà nước China Daily ngày 30/07/2013 cho biết, Trung Quốc bác bỏ khả năng tổ chức một hội nghị thượng đỉnh Trung-Nhật, mà Tokyo đã đề nghị nhằm làm giảm căng thẳng giữa hai nước về vấn đề chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Thông tin này được đưa ra vào lúc Thứ trưởng Ngoại giao Nhật Bản Akitaka Saiki viếng thăm Bắc Kinh.
Lên nắm quyền vào tháng 12/2012, Thủ tướng Nhật Shinzo Abe hôm 26/07/2013 đã kêu gọi nhanh chóng tổ chức một hội nghị thượng đỉnh giữa Nhật Bản và Trung Quốc. Theo hãng thông tấn Kyodo, thì ông Abe đã lặp lại lời đề nghị này ba ngày sau đó.


Nhưng Bắc Kinh đòi hỏi những hành động cụ thể và lo ngại trước quan điểm dân tộc chủ nghĩa được Thủ tướng Shinzo Abe bày tỏ công khai. Liên minh cầm quyền của ông càng được củng cố khi thắng cử ở Thượng viện cách đây một tuần.

Quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang do Nhật Bản quản lý nhưng bị Trung Quốc yêu sách chủ quyền. Vụ tranh chấp này đã gây tác hại nghiêm trọng về thương mại đối với những công ty Nhật hoạt động tại Trung Quốc, đặc biệt là các tập đoàn xe hơi.

tags: Châu Á - Ngoại giao - Nhật Bản - Senkaku / Điếu Ngư - Trung Quốc
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130730-trung-quoc-bac-bo-viec-to-chuc-thuong-dinh-nhat-trung 

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Mỹ cam kết với Nga sẽ không kết án tử hình Snowden


Bài đăng : Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 
Bộ Tư pháp Hoa Kỳ hôm qua 26/07/2013 đã cam kết với phía Nga rằng Hoa Kỳ sẽ không tử hình hoặc tra tấn Edward Snowden - người đã tiết lộ các thông tin mật hiện đang kẹt lại ở sân bay Matxcơva - trong trường hợp được dẫn độ về Mỹ.

Trong lá thư đề ngày 23/07 và công bố ngày 26/07, Bộ trưởng Tư pháp Mỹ Eric Holder đã đảm bảo với người đồng nhiệm Nga Alexander Konovalov là Edward Snowden sẽ được hưởng tất cả các quyền trước tòa án Mỹ. Thư viết : « Các tội danh của Snowden không dẫn đến khả năng này tại Hoa Kỳ, ngay cả trong trường hợp thêm các tội danh bổ sung có khung hình phạt tử hình ». 


Luật sư của Edward Snowden hôm thứ Tư 24/7 cho biết cựu nhân viên tình báo Mỹ hiện không có ý định rời nước Nga, và vẫn chưa có giấy thông hành để có thể ra khỏi khu vực quá cảnh của sân bay Cheremetievo ở Matxcơva, nơi Snowden trú ẩn từ hôm 23/6 đến nay. Phía Nga từ chối cho dẫn độ, và đang nghiên cứu đơn xin tị nạn tạm thời của Edward Snowden.

Những người ủng hộ nhân vật đã tiết lộ chương trình giám sát của Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ lo ngại anh ta sẽ cùng chung số phận với Bradley Manning, người quân nhân đã cung cấp hàng trăm ngàn tài liệu mật cho trang web WikiLeaks, bị biệt giam 23 giờ mỗi ngày, đang bị xét xử bởi một tòa án quân sự.

Bộ trưởng Tư pháp Mỹ cho rằng lý do Snowden xin tị nạn là nguy cơ bị tra tấn và tử hình « hoàn toàn vô căn cứ ». Ông Holder tuyên bố : « Việc tra tấn là bất hợp pháp tại Hoa Kỳ. Nếu ông Snowden trở lại Mỹ, thì sẽ lập tức được đưa ra một tòa án dân sự ».

Bộ trưởng Mỹ cũng nói thêm là Snowden « có thể di chuyển » và rời nước Nga. Tuy hộ chiếu đã bị hủy hôm 22/06/2013, nhưng Snowden vẫn là công dân Mỹ, có thể được cấp hộ chiếu có giá trị hạn chế để đi thẳng về Mỹ, và Hoa Kỳ sẵn sàng cấp ngay hộ chiếu này.

Cha của Edward Snowden là Lonnie Snowden trong lá thư gởi cho Tổng thống Barrack Obama được công bố hôm qua khẳng định hành động của con trai ông không phải là gián điệp mà đơn giản là « bất tuân dân sự ».

Về phía điện Kremli, hôm qua phát ngôn viên của Tổng thống Nga tái khẳng định, vấn đề Snowden không có trong chương trình làm việc của ông Vladimir Putin, và Nga không muốn hồ sơ này làm tổn hại đến quan hệ Nga-Mỹ.

tags: Hoa Kỳ - Nga - Quốc tế - Theo dòng thời sự
http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20130727-my-cam-ket-voi-nga-se-khong-ket-an-tu-hinh-snowden 

GS Tương Lai : Cần đánh thức công luận để bảo vệ những tù nhân lương tâm như Điếu Cày

Bài đăng : Thứ sáu 26 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 
Gần 60 nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước hôm nay 26/07/2013 đã kiến nghị lên Chủ tịch nước và Chính phủ Việt Nam, yêu cầu khẩn cấp giải quyết vụ tuyệt thực của ông Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày đã kéo dài hơn một tháng.

RFI Việt ngữ đã phỏng vấn giáo sư Tương Lai ở Thành phố Hồ Chí Minh, một trong những nhân sĩ đã ký tên trong bản kiến nghị.





Giáo sư Tuơng Lai - TP Hồ Chí Minh - 26/07/2013
(07:21)

Du khách Trung Quốc bị lên án vì phá hoại sinh vật biển Hoàng Sa

Bài đăng : Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 
Nhiều tháng sau khi Bắc Kinh mở ra các tour du lịch tại Hoàng Sa, quần đảo chiếm được của Việt Nam từ năm 1974, thái độ của các du khách Trung Quốc tại đây đang bị lên án. Những tấm ảnh những người khách này đang xâm hại các sinh vật biển quý hiếm tại Hoàng Sa, từ hôm qua 26/07/2013 đã làm dấy lên một làn sóng chỉ trích gay gắt trên các diễn đàn mạng Trung Quốc.

Trong các tấm ảnh được đăng trên mạng, người ta thấy một nhóm người lặn biển tại một hòn đảo ở Hoàng Sa – quần đảo đã bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm từ tay quân đội Việt Nam Cộng Hòa năm 1974 – sục sạo dưới đáy biển tìm bắt những con cầu gai và sao biển. Những sinh vật biển này sau đó trở thành món sashimi và cầu gai hấp trong bữa ăn tối của họ.

Trong nhiều hình khác, khách du lịch Trung Quốc khoe khoang đã thưởng thức món thịt trai tai tượng khổng lồ (tên khoa học là Tridacna gigas), ốc Anh Vũ (Nautilidae)…các loài nhuyễn thể lớn có nguy cơ tuyệt chủng, được Công ước về buôn bán các loài hoang dã đang nguy cấp (CITES) bảo vệ. Người này viết : « Trai tai tượng ngon nhất khi ăn sống, với mù tạt và nước tương. Hầu hết những con trai mà chúng tôi bắt được nặng ít nhất bốn kí lô ».


Một cư dân mạng Vi Bác phẫn nộ : « Đây là những gì phải làm để xúc tiến du lịch tại Hoàng Sa hay chăng ? ». Một người khác viết : « Các vị có thể chừa ra ít nhất một chỗ nào đó trên lãnh thổ Trung Quốc hay không ? ». 

Tờ South China Morning Post trích một số ý kiến khác : « Hãy ngưng ngay cái gọi là phát triển du lịch trước khi quần đảo Hoàng Sa bị phá hủy ». Người khác tự hỏi : « Tây Sa (tức Hoàng Sa) sẽ ra sao trong hai năm tới ? ». Có hàng ngàn ý kiến chỉ trích của cư dân mạng, nhiều người cho rằng việc mở tour du lịch tại Hoàng Sa là một ý tưởng tồi tệ.

Hãng tin AFP nhắc lại, trong những tuần lễ gần đây, những cuộc tranh luận đã dấy lên tại Trung Quốc về thái độ thiếu văn hóa của du khách nước này - mà số lượng người đi đến các quốc gia nhiệt đới du lịch ngày càng đông đảo. Sự kiện nói trên gợi nhớ vụ một con cá heo bị chết trên bãi biển đảo Hải Nam hồi tháng Sáu, do bị khách du lịch kéo lên khỏi mặt nước để chụp hình kỷ niệm.

Các tấm ảnh bị tranh cãi trên đây, lúc đầu được đăng trên một diễn đàn về cá biển. Tác giả các bức ảnh cho biết các thành viên trong nhóm mình, mỗi người đã trả 8.500 nhân dân tệ cho chuyến du lịch bảy ngày đến Hoàng Sa ; từ thành phố Hải Khẩu đi, họ ở lại trên quần đảo năm ngày. Trang web thương mại điện tử lớn nhất của Trung Quốc là Đào Bảo (Taobao) đề nghị một tour trọn gói, được quảng cáo là « du khảo dã ngoại » cũng với giá tương tự, còn một chuyến du hành quanh quần đảo Hoàng Sa có giá 5.000 nhân dân tệ.

South China Morning Post dẫn lời một phát ngôn viên chính quyền của “thành phố Tam Sa” – đơn vị hành chính do Trung Quốc tự tiện lập ra vào năm 2012 trong đó gồm cả quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam – biện hộ rằng luôn ưu tiên cho việc bảo vệ môi trường. Tờ báo Hồng Kông ghi nhận, việc Trung Quốc cho mở các tour du lịch tại Hoàng Sa đã gây phẫn nộ cho Việt Nam và khiến Hoa Kỳ quan ngại.

tags: Biển Đông - Châu Á - Hoàng Sa - Môi trường - Theo dòng thời sự - Trung Quốc - Việt Nam - Đại dương
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130727-du-khach-trung-quoc-bi-len-an-vi-xam-hai-dong-vat-hoang-sa 

Bắc Kinh ra lệnh giảm sản xuất trong 19 ngành công nghiệp

Bài đăng : Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 

Báo chí chính thức Trung Quốc vào hôm qua 26/07/2013 loan báo, chính quyền Bắc Kinh đã yêu cầu các công ty thuộc 19 lãnh vực trong đó có xi măng và thép phải giảm sản lượng, trong lúc tăng trưởng kinh tế nước này đang chậm lại.

Bộ Công nghiệp Trung Quốc đã ra lệnh cho 1.300 doanh nghiệp cho đến tháng Chín phải đóng cửa các đơn vị sản xuất cũ kỹ nhất, và giảm sản lượng thừa từ nay cho đến cuối năm.

Các nhà phân tích giải thích, các công ty quốc doanh hoặc có vốn Nhà nước thường không quan tâm đến các dấu hiệu nền kinh tế đang tăng trưởng chậm lại để giảm bớt sản lượng, cho dù lợi nhuận của họ có bị giảm đi.


Zhang Zhiwei, nhà kinh tế của Nomura Securities nhận định : « Chính quyền quyết tâm nỗ lực tái cơ cấu nền kinh tế và chuẩn bị cho các tác động tiêu cực. Điều này củng cố quan điểm của chúng tôi là khó thể có được một chính sách tích cực hỗ trợ nền kinh tế trong năm 2013 và tăng trưởng sẽ tiếp tục yếu đi ». 

Theo một thông cáo đăng trên mạng, thì Bộ Công nghiệp hôm thứ Năm 25/7 đã yêu cầu 527 nhà sản xuất xi măng giảm sản xuất gần 93 triệu tấn, và 24 công ty luyện kim giảm sản lượng khoảng 7 triệu tấn. Các ngành thủy tinh, đồng và giấy cũng nhận được yêu cầu tương tự.

Tuy vậy trong tuần này Trung Quốc đã loan báo việc giảm áp lực thuế má lên các doanh nghiệp nhỏ. Đây là một trong số các biện pháp nhằm kích thích nền kinh tế, được các kinh tế gia mô tả là « một kế hoạch tái thúc đẩy mini ».

Tăng trưởng tổng sản phẩm nội địa của Trung Quốc (PIB) trong quý II đã chậm lại, ở mức 7,5% so với quý I là 7,7%, gây quan ngại về sự suy yếu của nền kinh tế đứng thứ nhì thế giới. Một dấu hiệu đáng lo ngại khác là sản lượng của Trung Quốc trong tháng Bảy lại tiếp tục thụt lùi, ở mức thấp nhất kể từ 11 tháng qua.

tags: Châu Á - Kinh tế - Trung Quốc
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130727-bac-kinh-ra-lenh-giam-san-xuat-trong-19-nganh-cong-nghiep 

Thêm 18 người bị bắt trong vụ GSK tại Trung Quốc


Bài đăng : Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 27 Tháng Bẩy 2013 
Hãng tin Reuters hôm nay 27/07/2013 dẫn nguồn tin từ đài phát thanh Trung Quốc cho biết, có ít nhất 18 người vừa bị bắt giữ trong khuôn khổ cuộc điều tra về xì-căng-đan tham nhũng của tập đoàn dược phẩm Anh GlaxoSmithKline (GSK).

Theo đài này, công an thành phố Trịnh Châu ở miền trung vừa bắt giữ 18 nhân viên của tập đoàn GlaxoSmithKline tại Trung Quốc và nhân viên y tế. Nhưng khi Reuters liên lạc thì công an Trịnh Châu nói rằng không biết gì về việc trên, và từ chối bình luận.


Vào giữa tháng Bảy, bốn người trong ban giám đốc GSK tại Trung Quốc cũng đã bị bắt. Tập đoàn dược phẩm Anh bị cáo buộc đã hối lộ cho các viên chức và bác sĩ Trung Quốc, thông qua các công ty du lịch trong suốt sáu năm.

Theo các nhà điều tra, thì từ năm 2007 GlaxoSmithKline đã chi đến ba tỉ nhân dân tệ (tương đương 375 triệu euro) cho 700 công ty du lịch và tư vấn. Tuy nhiên công an không cho biết tỉ lệ hoa hồng trong số tiền này là bao nhiêu.

GSK nhìn nhận là một số cán bộ người Trung Quốc của tập đoàn này có thể đã vi phạm luật pháp, nhưng Tổng giám đốc Andrew Witty từ Luân Đôn cam đoan rằng tập đoàn không biết được việc hối lộ. Hôm thứ Năm 25/7, GSK thông báo việc đưa Hervé Gisserot, một người Pháp đang phụ trách khu vực gồm 15 nước châu Âu lên làm đại diện tập đoàn tại Trung Quốc.

Tân Hoa Xã cho biết một số nhân viên GSK « bị nghi ngờ là đã chi hoa hồng cho các bác sĩ để họ kê toa nhiều loại thuốc của tập đoàn này cho bệnh nhân, nhằm làm tăng doanh số bán ». Theo một số nhân chứng, thì trong hai năm gần đây GSK đã ấn định phải tăng doanh số bán 30% mỗi năm, một mục tiêu không thể đạt được nếu không hối lộ cho bác sĩ kê toa, vì số bệnh nhân không tăng.

tags: Anh - Châu Á - Quốc tế - Theo dòng thời sự - Trung Quốc
http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20130727-them-18-nguoi-bi-bat-trong-vu-gsk-tai-trung-quoc